Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013

8 lợi ích của thức dậy sớm

Những con “cú đêm” có thể rất thích ngủ nướng nhưng phần lớn cuộc sống lại đang diễn ra vào ban ngày, nếu bạn không chịu thức dậy sẵn sàng cho ngày mới sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội quý giá.

Lợi ích lớn nhất của việc dậy sớm là mọi việc diễn ra trật tự, theo đúng kế hoạch. Dậy sớm đồng nghĩa với việc bạn không phải vội vã, tất bật sợ không kịp giờ, hoặc có thể dành riêng cho mình một chút thời gian yên tĩnh ở văn phòng. Dậy sớm không phải là điều dễ dàng, thậm chí đối với những người quen với nó cũng thỉnh thoảng không thể cưỡng lại sự quyến rũ của giấc ngủ. Thật vui khi biết rằng ta mở mắt ra, thế giới là của riêng ta dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, cho đến khi tất cả mọi người đều thức dậy.
1. Thêm thời gian cho bản thân
Khi dậy sớm, bạn có thêm thời gian và thong thả hơn để tắm táp thư giãn, sắp xếp nhà cửa gọn gàng, hoặc chỉ đơn giản xem lại chương trình bỏ lỡ đêm qua, nghe tin tức buổi sáng. Không có điện thoại hay email quấy rầy lúc sáng sớm, bạn có thể sử dụng khoảng thời gian đó theo ý thích như tập thể dục, đọc báo, xem những kênh truyền hình mà bạn đời không thích. Rất nhiều cha mẹ có con nhỏ cảm thấy buổi sáng sớm chính khoảng thời gian duy nhất trong ngày được nhâm nhi tách cà phê hoặc thư giãn trước khi bắt đầu một ngày mới.
2. Tập thể dục thường xuyên hơn
Động cơ luyện tập của con người đạt mức cao nhất là vào buổi sáng. Nhiều báo cáo chỉ ra rằng mọi người hứng thú với việc tập thể dục vào buổi sáng và sẽ luyện tập thường xuyên hơn buổi chiều hoặc buổi tối. Chưa được kiểm nghiệm nhưng một số chuyên gia tin rằng tập thể dục vào buổi sáng khi bụng đói buộc cơ thể đốt cháy lượng mỡ nhiều hơn thay vì các nhóm calo khác.
Một nghiên cứu được công bố trước đây của tạp chí Sleep cho thấy luyện tập vào buổi sáng giúp con người dễ ngủ hơn vào buổi tối. Các nhà nghiên cứu đưa ra giả thuyết rằng hoạt động vào buổi sáng giúp sắp xếp nhịp ngày đêm của cơ thể nhịp nhàng hơn. Thử nghiệm trên những người bị trì hoãn bài tập thể dục vào buổi sáng cho thấy họ khó ngủ hơn vào buổi tối so với nhóm được luyện tập.
3. Tránh ùn tắc giao thông
Ở một số thành phố lớn, sự khác biệt giữa lưu thông nhanh, chậm hay ùn tắc có thể xảy ra chỉ trong vòng 15 phút. Dậy sớm để tránh tắc đường không những giúp bạn thong thả hơn mà còn đảm bảo an toàn. Việc phóng nhanh, vượt ẩu chỉ vì tránh tắc đường hoặc đơn giản tài xế đang bị trễ giờ có thể dẫn đến những hành vi hung hăng, không sáng suốt và tăng nguy cơ tai nạn. Đối với những người di chuyển bằng phương tiện công cộng sẽ thấy sự khác biệt giữa việc dễ dàng tìm được chỗ ngồi khi đi sớm và việc chen chúc, nhồi nhét giữa vô số người và gắng sức níu chặt dây đai khi xe tăng tốc.
4. Lợi ích của điểm tâm
Đối với những người dậy trễ và không kịp thời gian thì việc đầu tiên họ làm chính là quýnh quáng ăn sáng. Người dậy quá trễ thường có xu hướng bỏ bữa sáng và đợi đến giờ ăn trưa. Vô số nghiên cứu đã chỉ ra những tác dụng tích cực của bữa sáng đối với sức khỏe: Người dậy sớm có thời gian chuẩn bị hoặc lựa chọn bữa sáng cho mình sẽ khỏe mạnh và có trọng lượng tốt hơn những người không ăn sáng. Thức dậy sớm cho ta thêm thời gian để nạp năng lượng từ bữa điểm tâm thay vì chộp lấy thức ăn, nhai vội vàng hoặc thậm chí là bỏ bữa.
5. Việc nhà
Bạn có thời gian vào buổi sáng để dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đồ ăn cho cả ngày, hoặc làm những việc lặt vặt, thì có thể dùng buổi tối để thư giãn và vui chơi với gia đình và bạn bè. Hầu hết mọi người đều mong muốn sử dụng buổi tối của họ để xem phim hay thong thả ăn tối cùng gia đình hơn là làm việc nhà. Hoàn thành việc vặt của bạn vào đầu ngày giúp cho ước muốn đó trở nên khả thi hơn.
6. Năng suất cao hơn
Một cuộc khảo sát 20 CEO tại các công ty lớn như Pepsi, Motorola, Avaya, và Xerox trước đây tìm ra điểm chung giữa họ là tất cả đều dậy trước 6h sáng. Họ sử dụng thời gian để giải quyết công việc trên email, tập thể dục, đọc báo, hoặc làm những việc vặt trong gia đình. Tất cả người trả lời khảo sát nói rằng việc dậy sớm có ảnh hưởng vô cùng quan trọng tới năng suất làm việc của họ.
7. Tăng cường trí tuệ
Có một số bằng chứng cho rằng não của con người hoạt động ở mức độ cao nhất vào buổi sáng. Trong một đề tài nghiên cứu được tiến hành ở trường Đại học Bắc Texas, các sinh viên báo cáo rằng người dậy sớm có chỉ số GPAs (điểm số trung bình học kỳ) cao hơn những người dậy muộn.
8. Giảm stress
Khi dậy sớm, bạn sẽ duy trì được trạng thái thư giãn và thoải mái suốt cả ngày. Những công việc như chuẩn bị cho bản thân, chuẩn bị cho con cái đi học, di chuyển đến nơi làm việc và hoàn thành những công việc khác trong buổi sáng có thể khiến bạn vô cùng mệt mỏi và căng thẳng.
Giảm stress có ảnh hưởng tốt tới sức khỏe, hạn chế nhức đầu, cao huyết áp, đau dạ dày, rụng tóc và lo âu. Cơ quan quản lý an toàn và sức khỏe nghề nghiệp (OSHA) đã ước tính rằng tác hại do stress gây ra trên người lao động tiêu tốn khoảng 300 triệu USD mỗi năm. Khi tạo ra cho mình thêm một khoảng thời gian vào buổi sáng, bạn sẽ không còn phải tất bật, vội vã mỗi ngày.

(Theo Care 2)

Cuộc sống 3

Buổi liên hoan cuối năm của các bé trên vùng cao.

Bé Linh Chi 8 tuổi, quê ở Yên Bái, có chung hoàn cảnh khuyết tật như Nick Vujicic.

Cánh cò cõng nắng qua sông/ Chở luôn nước mắt cay nồng của cha.

"Mình thường tắm 30 phút mỗi lần. Mình thường thích hưởng thụ cái cảm giác nước nóng xối xả vào bờ lưng. Mình từng sử dụng hoang phí những gì mình có...".

Đơn giản đó là nghị lực.

Hạnh phúc đơn giản là thấy được nụ cười/ Hãy vui lên vì những gì mình có.

Bạn có thể khóc vì không có 1 chiếc iPhone hoặc 1 chiếc laptop mới... Còn người đàn ông này đã khóc vì cuối cùng ông cũng có những chiếc bánh mì để mang về cho đứa cháu của mình.

Một người lính Mỹ bế 2 đứa trẻ thoát khỏi cuộc giao tranh ác liệt trong sự kiện Mậu Thân 1968.

"Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế"

(Kienthuc.net.vn) -  47% người dân bảo tuyển người vào cơ quan nhà nước là do thân quen. Con số này có lẽ vẫn còn khiêm tốn so với thực tế.

Trước đây, thời kỳ bao cấp đã có câu "Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế". Câu nói này ngày nay vẫn không cũ. Một người muốn được tuyển vào cơ quan nhà nước sẽ có nhiều cách để làm quen với lãnh đạo (có thể bắc cầu từ người này sang người khác để làm quen...). Từ quen đến thân thì việc tuyển dụng sẽ dễ dàng hơn.
Ngoài ra, tiền cũng là phương tiện để xin việc ở cơ quan nhà nước. Một giáo viên ở vùng cao muốn chuyển về đồng bằng gần gia đình phải có vài trăm triệu, một người lính hết nghĩa vụ muốn ở lại làm chuyên nghiệp cũng phải có hàng trăm triệu. Sinh viên tốt nghiệp đại học muốn vào cơ quan nhà nước cũng hàng trăm triệu...Những điều này phổ biến hầu như ở lĩnh vực nào, địa phương nào cũng thế. Tất nhiên, những khoản tiền này không thể công khai được. Nếu nói ra không đủ chứng lý lại rơi vào tội vu khống.

Muốn sửa được vấn đề này phải có thời gian, vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức mọi người. Muốn làm cho minh bạch trong tuyển dụng, người lãnh đạo phải thực sự chí công vô tư, Nhà nước phải có một cơ chế tuyển dụng hoàn chỉnh, minh bạch.

Sự vô cảm của Người Việt?

Lâu nay, trên các báo chí và các điễn đàn rộ lên các câu chuyện sự vô cảm của con người nói chung và sự vô cảm của Người Việt nói riêng. Hãy đọc bài viết sau đây để mọi người khỏi phải băn khoăn trước câu hỏi “tại sao người Việt lại vô cảm trước đồng loại”?.


Theo cáo buộc của Công an huyện Đông Anh và VKSND huyện này, bị can Tô Văn Hỏa đã điều khiển xe máy đâm vào xe đạp của ông Nguyễn Mạnh Nhí khiến ông này ngã xuống đường rồi tử vong sau đó. Tuy nhiên, em gái của Hỏa là Tô Thị Hoan khẳng định đã không có va chạm xảy ra. Thay vào đó, Hoan đang ngồi sau xe của Hỏa thì nghe tiếng động ở sau lưng, quay lại thấy ông Nhí bỗng dưng ngã ra đường nên Hoan mới bảo Hỏa dừng xe để mình hỏi thăm, giúp đỡ ông này.

Cha và em gái của bị can Tô Văn Hỏa (ông Tô Văn Hán, chị Tô Thị Hoan).
“Làm ơn mắc oán”
Tường trình của chị Tô Thị Hoan (SN 1992, hiện là sinh viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội) thể hiện: Ngày 13/8/2011, xã Nguyên Khê (huyện Đông Anh, Hà Nội) có tổ chức Hội trại hè dành cho thanh thiếu niên. Hỏa và Hoan là những đoàn viên tích cực của thôn Sơn Du nên cũng tham gia hoạt động này.
Hơn 17h cùng ngày, Hỏa điều khiển xe máy chở Hoan về nhà để Hoan thay quần áo, lấy sách quyên góp cho trẻ em khó khăn theo hướng Quốc lộ 3 đi thôn Sơn Du.
Khi xe vừa đi qua Nhà văn hóa thôn Khê Nữ (xã Nguyên Khê) khoảng chục mét, Hoan nghe tiếng động lạ ở sau lưng nên ngoái lại thì phát hiện một ông lão đi xe đạp (chính là ông Nguyễn Mạnh Nhí) bị ngã ra đường ở ngay trước cổng Nhà văn hóa. Ngay lập tức, Hoan vỗ vai Hỏa bảo rằng: “Anh ơi dừng xe lại, có người bị ngã!”.
Nghe lời em, Hỏa dừng xe để Hoan chạy bộ quay lại xem tình hình ông lão ra sao. Cùng lúc này, có một nam thanh niên tên Huy đi xe máy đến địa điểm trên, ngoài ra còn một người dân nhà ở gần đó là ông Thắng chạy bộ ra xem, Hỏa cũng quay xe lại. Trong lúc 4 người đang xúm quanh ông lão thì rất nhiều trẻ em đi bộ tới vì hôm đó ở Nhà văn hóa thôn Khê Nữ cũng có hội trại hè.
Tại hiện trường, ông Nhí nằm ngửa dưới đất, nhắm mắt không nói gì. Khi được anh Huy và ông Thắng đỡ ngồi dậy, ông Nhí bảo mình bị đau đầu, tức ngực. Ông Thắng liền gọi con trai (hành nghề taxi) lấy xe chở ông Nhí đi bệnh viện.
Thấy người gặp nạn đã được đưa đi cứu chữa, Hỏa và Hoan đang định rời khỏi hiện trường thì có người hỏi: “Chúng mày đâm vào ông mà không đi theo vào bệnh viện à?”. Hai anh em vội giải thích họ không hề đâm xe vào ông Nhí. Mấy đứa trẻ đứng quanh đó cũng thanh minh cho Hỏa và Hoan.
Đến nay khi nhắc lại chuyện cũ, nữ sinh viên Tô Thị Hoan nói đầy cay đắng: “Hôm đó nếu em không bảo anh Hỏa dừng xe lại để hỏi thăm ông Nhí thì có lẽ anh ấy đã không bị làm sao rồi. Đúng là làm ơn mắc oán mà...”.
Nhân chứng “có vấn đề”?
Như vậy là 4 người đầu tiên tiếp cận với ông Nhí sau khi ông này ngã ra đường đều không có ai xác nhận việc xe mô tô của Hỏa đã đâm vào xe đạp của ông Nhí.
Tuy nhiên, gần 1 năm sau, vụ việc đã có diễn biến bất ngờ khi đột nhiên xuất hiện 3 “nhân chứng” khẳng định đã nhìn thấy “xe mô tô đâm vào đuôi xe đạp làm xe đạp văng về phía trước”. Và liền sau đó, Tô Văn Hỏa bị bắt giam.
Lạ lùng hơn, 3 nhân chứng “bỗng dưng xuất hiện” này lại là 3 đứa trẻ đều đang học lớp 7, tức là năm 2011 các em mới 11 tuổi.
Trong đó, nhân chứng Hoàng Thanh Tùng (lời khai ngày 30/10/2012, Bút lục 127, tài liệu điều tra của công an) khẳng định: “Chiếc xe (ý nói xe mô tô của Hỏa - PV) đi bên phải, chiều đi thôn Sơn Du (trên xe có hai người một nam một nữ) đã đâm vào đuôi xe đạp của ông Nhí làm ông Nhí ngã ngửa trên đường, xe đạp bị văng về phía trước”.
Nhân chứng Dương Thảo Trường (lời khai ngày 31/10/2012, Bút lục 133): “Chiếc xe đi bên phải phía trong đã đâm vào đuôi xe đạp làm xe đạp bắn đổ về phía trước”.
Nhân chứng Vũ Ngọc Phan (lời khai ngày 31/10/2012, Bút lục 111): “Chiếc xe màu đỏ đã đâm vào sau xe đạp của ông Nhí làm xe đạp đổ văng lên phía trước và ông Nhí ngã xuống đường”.
Tựu chung lại, 3 nhân chứng trên đều khai nhận đã chứng kiến cảnh “xe mô tô đâm vào đuôi xe đạp làm xe đạp văng về phía trước”. Tuy nhiên, Luật sư Chu Mạnh Cường, người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bị can Tô Văn Hỏa, đã chỉ ra rằng: Lời khai của nhóm nhân chứng này có rất nhiều “vấn đề”.
Thứ nhất, lời khai có dấu hiệu thiếu khách quan. Vụ tai nạn xảy ra ngày 13/8/2011 nhưng đến tận ngày 20/9/2012, cả 3 em mới đồng loạt có đơn trình bày gửi tới cơ quan điều tra. Qua xác minh của cơ quan điều tra thì các em viết đơn sau khi gặp gỡ, trao đổi với luật sư của phía người bị hại.
“Vấn đề là cả 3 lá đơn đều có chung một hình thức, nội dung giống nhau đến từng chữ, và dường như được đọc cho để cả 3 nhân chứng cùng chép chứ không phải xuất phát từ góc nhìn khách quan của các nhân chứng?. Vậy ai đã đọc để các nhân chứng chép lại nội dung sự việc trong đơn trình bày?.
Nếu như diễn biến sự việc được mô tả theo kiểu một người đọc, nhiều người chép thì nội dung sự việc được các nhân chứng kể lại trong các các biên bản làm việc tiếp theo liệu có xuất phát từ sự thật khách quan hay đã bị ảnh hưởng bởi “nội dung” các em đã được người khác đọc cho ghi chép ban đầu?”, Luật sư Cường nêu nghi vấn.
Thứ hai, lời khai của 3 nhân chứng trên có dấu hiệu không phù hợp với các chứng cứ khác. “Với một chiếc mô tô đang “phóng nhanh” như lời khai của 3 nhân chứng, nếu đâm vào đuôi xe đạp đang đi cùng chiều (hoặc xe đạp đang sang đường cùng hướng), dẫn đến xe đạp văng về phía trước thì dấu vết trên xe đạp phải hư hại nặng chứ không thể chỉ “cong nhẹ đũa bên phải, xước chân chống, vỡ đèn hậu...” như trong vụ án này”, Luật sư Cường phân tích.
Ngoài ra, lời khai của 3 nhân chứng có nhiều dấu hiệu tiền hậu bất nhất khác.

Nhìn nhận về những “vấn đề” trên, Luật sư Cường bày tỏ: Lời khai của các nhân chứng là một loại chứng cứ được quy định trong tố tụng hình sự. Tuy nhiên, trong một vụ án, đặc biệt là án tai nạn giao thông, khi các lời khai có dấu hiệu mâu thuẫn, thiếu khách quan, không phù hợp với hiện trường, vật chứng khách quan khác thì không thể coi là chứng cứ của vụ án và không thể sử dụng để buộc tội bị can Tô Văn Hỏa.

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Câu chuyện cà phê

(Doanhnhansaigon) - Việt Nam có một nền văn hóa cà phê rất khác với các nền văn hóa cà phê ở phương Tây. Cà phê ở đây dành cho việc thưởng thức một cách chậm rãi, tương tự như cách uống của người Pháp. Tuy nhiên, người Pháp uống cà phê trước khi ngày làm việc bắt đầu. Còn ở Việt Nam, người ta thường bỏ ra ít nhất nửa tiếng mỗi lần uống cà phê và họ có thể uống vào bất cứ lúc nào trong ngày.

Ở trong các quán cà phê, tôi để ý thấy khách hàng hầu hết là đàn ông. Thời gian gọi cà phê, chờ cà phê ra rồi chờ cà phê nhỏ giọt phải mất ít nhất mười lăm phút.
Trong khi đó, khách ngồi hút thuốc, đọc báo, suy tư, hoặc trò chuyện với nhau và tận hưởng thời gian rảnh rỗi. Khi ly cà phê đã sẵn sàng, họ nhâm nhi như người Scotland nhâm nhi rượu whiskey, rồi lại nói chuyện và hút thuốc.
Khi tôi hỏi một người bạn những khách hàng trong quán cà phê là ai, cô ấy bảo đó là người đang làm việc. Có thể họ tự kinh doanh hoặc đi làm thuê, nhưng cái hay là họ có thể sắp xếp thời gian ngồi suy tư bên ly cà phê.
Thời gian nghỉ giải lao uống cà phê giữa giờ làm việc ở Việt Nam không bị quy định chặt chẽ. Những người đi làm có thể đi uống cà phê bất cứ lúc nào trong ngày, còn người thất nghiệp thì ngồi uống cà phê cả ngày.
Hiếm khi tôi thấy người dân ở đây gọi cà phê mang đi. Có lẽ chỉ có phụ nữ bận đến công sở ngay thì mới chọn cách uống này. Phụ nữ có vẻ cũng ít ngồi nhâm nhi cà phê trong quán. Hình như họ quá bận với công việc, hoặc với chuyện mua sắm gia đình.
Thỉnh thoảng trong những quán cà phê sang trọng, tôi gặp những người phụ nữ ngồi thư thả uống nước. Nhưng có vẻ như họ không phải người đi làm, mà là những người dư dả tiền của lẫn thời gian.
Ở Việt Nam, xã hội cà phê có vẻ như thuộc về nam giới. Ở các nước phương Tây, lúc uống cà phê không phải là thời gian dành cho việc quảng giao. Ly cà phê là một phương cách đem đến sự hăng say làm việc.
Ở  Ý, những người bạn tôi thường đứng uống nhanh một cốc espresso trước khi lao vào công việc. Họ không có nhiều thời gian để ngồi trò chuyện và nhâm nhi.
Sau ly cà phê khởi động đầu ngày, người phương Tây sẽ tập trung làm việc đến khoảng 11 giờ. Sau đó, họ sẽ nghỉ giải lao để uống thêm chút trà hay cà phê cho tỉnh táo.

Ở Mỹ, nhiều loại xe ôtô bố trí chỗ đặt ly cà phê vì người Mỹ thường có thói quen ghé xe lại một cửa hàng bên đường mua ly cà phê đặt trong xe rồi đi ngay. Không có thời gian ngồi thưởng thức cà phê trong quán, họ thường để ly cà phê của mình trong ôtô cho tiện. Thậm chí nhiều khi họ còn chẳng có thời gian để ăn sáng.
Một phát minh người Mỹ quen sử dụng là máy pha cà phê. Máy này được cài chương trình và hoạt động ban đêm để cà phê luôn sẵn sàng vào buổi sáng. Cách này giúp người Mỹ tiết kiệm thời gian pha cà phê. Người uống có thể vừa cầm cốc cà phê vừa uống, vừa chạy ra cửa hoặc lái xe đến công sở.
Tóm lại, ở các nước phương Tây, cà phê là chất xúc tác cho tinh thần làm việc. Còn ở Việt Nam, cà phê đi cùng với thú vui thư giãn với bạn bè. Có lẽ người phương Tây đặt cao năng suất lao động, còn ở một số quốc gia khác, mọi người lại đề cao sự thư giãn trong cuộc sống.
Mặc dù cà phê ở Việt Nam thường đậm đặc hơn cà phê ở các nước phương Tây, nhưng người thưởng thức cà phê ở đây không hề có biểu hiện gì là sẽ hăng say lao ngay vào công việc ngay sau khi giọt cà phê đầu tiên ngấm vào cơ thể. Họ vẫn thích sự từ từ và thư giãn hơn.

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

Nhiều nghịch lý quá!

(PetroTimes) - Có lẽ trên thế giới, ít có quốc gia nào đang tồn tại những nghịch lý lạ lùng như ở Việt Nam ta. Hiện trạng của nghịch lý này lan rộng, phổ cập khắp nơi, trong mọi thời gian và mọi tầng lớp xã hội…
Hãy bắt đầu câu chuyện của chúng ta tại một ngã tư, ngã năm hay ngã sáu nào đó ngay giữa thủ đô Hà Nội. Đèn đỏ đã bật lên nhưng những chiếc xe máy loại đắt tiền thản nhiên lao qua. Người điều khiển những chiếc xe đó là những cô, cậu thanh niên có hình thức bề ngoài lộ rõ là con nhà giàu đang sùng bái các loại mốt. Đầu trần, áo quần, giày dép, túi xách, kính mát... toàn thuộc loại hàng hiệu, tóc nhuộm xanh đỏ hay cắt theo kiểu tóc đang thịnh hành của các siêu sao. Người vượt đèn đỏ không chỉ là thanh niên mà ngay cả những người đứng tuổi, càng tỏ ra sành điệu bao nhiêu càng thích vượt đèn đỏ bấy nhiêu. Xe họ lao vun vút ngay dưới biểu ngữ: “Mỗi người sống và làm việc theo hiến pháp, pháp luật” căng trên phố. Nỗi khiếp sợ nhất của người nước ngoài đến Việt Nam khi qua đường ở Hà Nội chính là sự hỗn tạp này.
Hà Nội - thành phố được mệnh danh là thành phố “hòa bình, xanh, sạch, đẹp” nhưng quanh Hồ Gươm, trước tòa thị chính, người ta thoải mái vứt rác; còn trong những ngày lễ, ngày hội thì rác ngập tràn trên đường, trên bãi cỏ. Quốc hoa anh đào xứ Phù Tang vượt nghìn trùng đến Hà Nội khoe sắc cũng bị dân lao vào xâu xé, vặt nát. Đường Hoàng Hoa Thám kề bên Hồ Tây, từng tốp người xách những con chim gọi là sâm cầm (loài chim quý mang biểu trưng của Hồ Tây một thuở) bị vặt trụi lông rao bán. Ngay ngã năm Cửa Nam, một trong những nơi sầm uất của Hà Thành, người ta ngang nhiên treo băng rôn “lẩu chim rừng, vịt trời”. Không chỉ thủ đô Hà Nội, ở thành phố Bắc Giang cũng nổi tiếng với hàng loạt nhà hàng cùng các món ăn chế biến từ chim trời.
Tại chùa Hương, ngôi chùa nổi tiếng của đạo Phật với nguyên lý kinh điển “cấm sát sinh” nhưng từ cửa Thiên Trù đến cửa động Hương Tích nhan nhản hàng quán kinh doanh thịt thú rừng với những cảnh nai rừng, khỉ, voọc bạc má…, những loài nằm trong sách đỏ, bị phanh thây còn tươi màu máu. Tiếng hót của chim khuyên, chào mào, chim sáo, chim gáy… ngày càng vắng nơi núi rừng, làng quê Việt Nam vì mạng lưới vây bắt, tận diệt để biến những con chim tội nghiệp thành món hàng cung cấp cho chợ chim mở ra hằng ngày ở đường Kim Ngưu, chợ Hàng Da, chợ Đồng Xuân… Để rồi trong mỗi căn nhà ống, nhà tầng, chung cư lại có vài ba lồng chim phủ vải thỉnh thoảng vang lên đôi ba tiếng hót đơn lẻ cho ông, bà chủ nhà hoài niệm về làng quê, về thời thơ ấu phóng khoáng.
Nghịch lý thay, khi bị Tổ chức Bảo vệ động vật hoang dã thế giới xếp hạng Việt Nam là quốc gia kém nhất trong bảo vệ động vật hoang dã thì tổ chức cùng chức năng này của Việt Nam lại lên tiếng phản đối. Song, đáng buồn là năm 2011, Hội Sinh vật quý hiếm nước ta buộc lòng phải ra tuyên bố cá thể tê giác cuối cùng ở vườn quốc gia Cát Tiên đã chết. Voi rừng quốc gia Bản Đôn cũng mất dần những cá thể cuối cùng.

Cảnh chen lấn cả đêm để mua hồ sơ ở một trường mầm non Hà Nội
Lại cũng xin cung cấp thêm một nghịch lý xung quanh việc chăm sóc và bảo vệ trẻ em ở nước ta. Chúng ta luôn khẳng định về các chính sách ưu tiên chăm sóc, giáo dục và bảo vệ trẻ em. Vậy mà mỗi khi vào mùa khai giảng, để con cháu được vào trường mẫu giáo công lập, ông bà, cha mẹ phải dậy từ 2-3 giờ sáng đi xếp hàng ghi tên cho con cháu mình. Quy định mỗi lớp 1, 2, 3... ở cấp phổ thông cơ sở chỉ có 40-45 học sinh… nhưng hiện nay đa phần các lớp này đều nhồi nhét 60-65. Cá biệt có lớp lên đến 70 em. Lý do của sự quá tải này vì thiếu trường, lớp. Chỗ vui chơi của trẻ em ngay tại thủ đô Hà Nội cũng không có. Hơn nửa thế kỷ nay, cung văn hóa dành cho thiếu nhi duy nhất ở Hà Nội năm nào vào hè cũng lâm vào tình trạng quá tải đơn xin cho các cháu vào các lớp vui chơi hè.
Tiếp quản thủ đô, Nhà nước dạo đó còn nghèo nhưng vẫn xây rạp chiếu bóng Kim Đồng dành cho trẻ. Nay rạp này bị phá để xây trung tâm văn hóa, thương mại để cho thuê hội họp và đám cưới. Vậy là điểm văn hóa cuối cùng dành cho trẻ em Hà Nội đã mất. Trong khi riêng Bắc Kinh, Tokyo, mỗi thành phố có tới 7 rạp chiếu bóng dành cho thiếu niên, nhi đồng. Việt Nam ta với gần 90 triệu dân mà không có một nhà hát nào dành riêng cho thiếu nhi. Từ thành phố đến nông thôn, trẻ em bị mất dần chỗ vui chơi được tổ chức và quản lý. Phải chăng đây là một trong những nguyên nhân khiến mỗi dịp hè, số trẻ em bị chết đuối ngày một tăng?!
Trong tiêu dùng, cách sống của người xứ ta càng thấy nghịch lý. Nước ta đang khó khăn về kinh tế, bình quân thu nhập người dân vẫn thuộc hàng thấp so với mặt bằng của thế giới. Nhưng kỳ lạ thay, bất kỳ một thứ hàng tiêu dùng nào mới nhất, hiện đại nhất cũng được người Việt nhanh chóng biết và khao khát bằng mọi giá để được sở hữu. Iphone 5, một loại điện thoại di động hiện đại nhất thế giới của Hãng Apple vừa tung ra thị trường làm xôn xao thị trường nước Mỹ (chỉ trong vòng 24 giờ tung ra đã bán được 2 triệu cái, bình quân 1 phút bán được 1.400 chiếc) với giá 700USD. Sang Việt Nam, giá mỗi chiếc lên đến 15-20 triệu đồng. Vậy mà các nam thanh, nữ tú tuổi teen, kể cả các cô cậu đang ăn nhờ bố mẹ, những chàng thanh niên lương một tháng chưa đến 3 triệu đồng cũng đặt mục tiêu bằng mọi giá để được sử dụng sản phẩm “quả táo cắn dở”, kể cả bán thân, bán nội tạng của mình. Có Iphone 5 nhưng đa phần dân Việt ta chỉ sử dụng chưa đầy 20% tính năng của vật dụng đắt tiền này. Iphone 5 trong tay họ chỉ là vật để khoe mẽ, tỏ sự sành điệu hơn người…
Cũng cần kể thêm một nghịch lý nữa. Nước ta là nước nông nghiệp mà nhiều nơi, nông dân phải nhìn những bờ xôi ruộng mật của mình đang biến mất sau những dự án treo, sau những sân golf, những khu công nghiệp làm ăn thất bát. Người nông dân trở thành kẻ làm thuê trên chính mảnh đất của mình, thành món hàng lao động, sống bất đắc dĩ trên hè đường các thành phố…
Những nghịch lý này bắt đầu nảy sinh từ khi nền kinh tế nước ta nước ta chuyển sang cơ chế thị trường. Bên cạnh những ưu điểm của sự năng động, sáng tạo và nhạy bén để hội nhập, thúc đẩy cuộc sống đi lên thì đồng thời cũng phát sinh những yếu kém tiêu cực. Một lối sống xô bồ, chụp giật và tư tưởng cuốn hút theo đồng tiền đã làm mất đi nhiều thuần phong mỹ tục vốn có lâu đời. Vì lợi nhuận, người ta quên cả kỷ cương, phép tắc, phá vỡ những nền nếp trật tự. Người này làm được, người kia muốn làm được nhiều hơn thế, không ai chịu lép về trước ai.
Phải chăng cuộc sống người Việt Nam ngày càng căng thẳng với nhiều bức xúc và trở thành căn bệnh trầm kha bởi nghịch lý ngày càng nhiều, càng dày và bủa vây chúng ta ngày một gia tăng.

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Chuyện nước Mỹ: Ở đây ít có ‘con kiến với củ khoai’


Thưa các anh chị,
Một đồng nghiệp của tôi vừa mới hoan hỉ thông báo, anh vừa thắng trong vụ điều trần trước tòa về việc cảnh sát phạt anh tội đỗ xe ngoài đường trong lúc cấm.
Anh bảo, không phải nộp 30 USD khiến anh vui một, thì một sự trải nghiệm về cái gọi là tiếp dân ở đây khiến anh vui mười.
Để tôi kể cho anh chị nghe đầu đuôi câu chuyện.
Anh mua thẻ đỗ xe ngoài đường cả năm chỉ hết 35 USD mà rất tiện, có thể tìm bất cứ chỗ nào gần nhà mà không bị cấm là được đỗ xe ở đó. Nhưng cái chỗ anh đỗ xe ấy hôm đó bỗng nhiên người ta chặt cây, thế là treo biển cấm đỗ. Anh đi công tác ở mãi miền Tây Nam nước Mỹ từ hôm trước khi có dán thông báo, nên cái xe cứ nằm chỏng chơ ở đó, “ăn” ngay một cái vé phạt.
Anh ấm ức, không nộp phạt mà làm theo một trong các chỉ dẫn trong vé phạt, gọi điện thoại tới Sở giao thông khiếu nại đòi xin một cuộc hầu tòa.
Chỉ một tuần sau, tòa thu xếp cho anh một cuộc điều trần với sự tham dự cả nhân viên thực thi luật pháp đã ghi vé phạt trong vai bị cáo và một thẩm phán được chỉ định ngẫu nhiên. Anh bảo tiếng Anh tôi không phải tiếng mẹ đẻ, thế là tòa nối máy để một ai đó dịch cho anh từ đầu tới cuối qua điện thoại bật loa hoàn toàn miễn phí.
Anh bảo, điều anh băn khoăn nhất là liệu thẩm phán có đứng về phía chính quyền trong khi mình là người nước ngoài. Nhưng điều đó đã được xóa bỏ chỉ sau vài phút.
Họ cho rằng việc dán biển thông báo cấm đỗ xe chỉ trước một ngày là không đúng với quy định, và trường hợp của anh như thế là bất khả kháng. Anh thắng kiện, trả lại vé phạt, nhận được cái bắt tay kèm theo lời xin lỗi.
Chắc anh chị sẽ có người hỏi rằng liệu có thể hệ thống hành pháp và tư pháp của Mỹ tỏ ra nhã nhặn, mềm mỏng với người nước ngoài?
    ***
Tôi lại kể câu chuyện khác của chị Therese Tarleton chủ một cửa hàng chuyên mua bán đĩa than, CD âm nhạc cũ ở College Park, bang Maryland mà tôi hay ghé qua trao đổi đĩa.
Chị đi xin bảo hiểm y tế của chính phủ theo chương trình Medicaid cho ba đứa con nhưng bị từ chối. Sở Dịch vụ Nhân sinh (Human Service Department) gửi thư về gia đình chị thông báo quyết định với hàng loạt lý do được liệt kê từ chuyện thu nhập thấp cho tới thiếu thông tin cá nhân, trong đó có chuyện chị vừa chuyển từ bang Iowa tới.
Therese quyết định kiện và người ta cũng thực hiện một phiên điều trần với đầy đủ các thủ tục như tôi đã kể trong câu chuyện đầu tiên. Chị Therese chia sẻ kinh nghiệm, rằng chị chẳng cần phải tỏ ra đau khổ, mà tự bản thân thẩm phán luôn diễn giải và áp dụng các điều luật trên tinh thần có lợi cho chị trong những trường hợp 50-50. Chị bảo đó là tinh thần bảo vệ thiểu số và kẻ yếu.
Những gì mà anh bạn tôi cùng với chị Therese và hàng triệu người Mỹ khác trải qua ấy được thực hiện theo cái gọi là bảo vệ quyền của người dân trước sự lạm quyền của chính quyền thực ra chẳng phải là kết quả của đợt cải cách nào cả. Nó được Hiến pháp nước này với các Tu chính án thứ năm, sáu và bảy quy định cách nay hơn hai trăm năm, suốt từ cuối thế kỷ 18.
(Theo Alan Phan)

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

Thế giới đang trở nên quá chật chội?

Hiện tại, dân số thế giới đang là 7,09 tỷ người và đang tiếp tục tăng lên. Tuy nhiên, ở nhiều nơi, lượng dân cư đã trở nên quá đông đúc khiến diện tích sống ngày càng bị thu hẹp đến ngột ngạt.
Dân số tăng nhanh đã trở thành một vấn nạn đối với các quốc gia trên thế giới và các chuyên gia dân số dự đoán, tới năm 2100, lượng người trên toàn thế giới sẽ đạt tới con số 11 tỷ người.
Chùm ảnh sau đây của hãng tin Reuters có thể cho thấy phần nào gánh nặng này.

Một bãi biển ở tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

Những hành khách cố gắng bám vào một đoàn tàu ở tỉnh Tây Java của Indonesia.

Cảnh tượng tại một nhà ga tàu ở Philippines. Đây là "chuyện thường ngày ở huyện".

Một bể bơi công cộng ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc. Người và phao bơi có khi còn "nặng" hơn lượng nước trong bể, nếu đem cân.

Người dân Anh tập trung tại tòa nhà Lloyds ở London trong ngày lễ Rembrance, thậm chí các cầu thang cũng chật ních người.

Tắc đường ở Jakarta, Indonesia.

Người đi lại nườm nượp trong giờ cao điểm tại một ga tàu ở thành phố 12 triệu dân Mumbai của Ấn Độ.

"Sĩ tử" vào trường thi tại tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc.

Một ký túc xá sinh viên ở tỉnh Hồ Bắc của Trung Quốc.

Hơn một triệu người theo đạo Thiên chúa đổ về nhà thờ Our Lady of Nazareth ở Belem, Brazil.

Hiếm có trận quyền anh nào lại hấp dẫn người hâm mộ đến thế này. Cảnh tượng chụp ở Philippines.

Một hội chợ việc làm ở Trùng Khánh, Trung Quốc.

Người hâm mộ bóng đá Hàn Quốc theo dõi một trận thi đấu trong Cúp bóng đá thế giới 2010 được tường thuật qua màn ảnh nhỏ tại một cao ốc.

Một con phố ở Đài Bắc (Đài Loan, Trung Quốc) "ngập" người đi xe máy.

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Hoa lan mặt thú

Hoa lan là loài có độ đa dạng sinh học cao nên nhưng việc nhiều loại hoa lan có hình thù giống con vật hẳn vẫn khiến bạn ngạc nhiên.

Hoa lan (Dracula simia) còn có tên hoa lan mặt khỉ do hoa của nó có hình giống mặt khỉ. Loài hoa này khá hiếm. Nó sống chủ yếu ở những khu rừng trên cao ở phía đông nam Ecuador và Peru. Khi nở, hoa có mùi như một quả cam chín.

Hoa lan Ophrys apifera còn có tên là hoa lan ong. Trông hoa của nó giống hệt một con ong nghệ cái đang đậu trên một bông hoa màu hồng để thu hút sự chú ý của ong đực. Hoa lan này mọc chủ yếu ở Anh, Ireland, và xứ Wales.

Hoa lan Phalaenopsis lại có hình dáng như một chú chim bé xíu rơi vào và bị kẹt trong hoa.

Hoa lan Habenaria radiata còn được gọi là hoa lan diệp bạch do nó rất giống một con diệp bạch.

Hoa lan ma thần (Peristeria elata) có hình dáng như một chú chim câu ẩn trong hoa.

Hoa lan Caleana major. Hoa này có hình dáng như một chú vịt đang bay. Hoa lan này khá nhỏ, chỉ cao 50 cm. Nó sống ở miền đông và miền nam Australia.

Cuộc sống








Does your parents care tire you?

Sự chăm sóc của cha mẹ làm bạn mệt mỏi?







Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Những chú chim rực rỡ sắc màu nhất thế giới

Thế giới các loài chim vô cùng phong phú và đa dạng về màu sắc, kích thước… Và đây là danh sách những chú chim nhỏ bé nhưng vô cùng sặc sỡ.

Chim bói cá lùn. Đây có thể được coi là chú chim vô địch về khoản “sặc sỡ”. Màu chủ đạo của nó là màu đỏ và màu vàng, với màu vàng ở phần dưới và màu xanh đậm ở phần trên. Loài này sống ở những vùng rừng Nam Á và Đông Nam Á. Chúng còn có tên là chIm bói cá lưng đen.

Chim hút mật vua. Loài chim này sống ở các nước châu Phi: Burundi, Congo và một vài nước làng giềng.
  
Chim bói cá cổ nâu đỏ. Đây là loài chim có màu sắc sáng nhất trong các loại chim bói cá. Loài chim đáng yêu này sống ở các khu rừng nhiệt đới và cận nhiệt ở Đông Nam Á. Đáng tiếc, loài này đang bị mất khu vực sống.
  
Chim sẻ Gouldian. Chim Gouldian là một trong những loài chim đẹp nhất thế giới. Chúng sống ở Australia. Loài này hiện đang được xếp vào danh sách những loài đang gặp nguy hiểm với số lượng cá thể khoảng 2.500 con. Cả chim đực và cái của loài này đều có màu đen, xanh, vàng và đỏ. Để phân biệt con đực và cái, người ta dựa vào phần ngực. Ngực của chim cái có màu hoa cà tím, chim đực có màu tím.
   
Chim Gonolek mào vàng. Chú chim này thuộc họ Laniarius, và là loài ăn thịt. Chúng sống chủ yếu ở châu Phi, ở các bụi cây và đất rừng.
  
Chim sơn ca. loài chim này có một “vương miện”, lông màu vàng cam; cùng với những chiếc lông cánh màu đen. Mỏ và mống mắt màu vàng. Chúng sống chủ yếu ở Australia và ăn côn trùng, hoa quả và quả mọng.
  
Vẹt đỏ. Loài này sống ở đảo Moluccas, Indonesia và các đảo xung quanh.
  
Chim sâu bụng vàng. Loài này sống chủ yếu ở Himalayas, Trung Quốc, bán đảo Malay. Chim có bụng màu vàng cam, lưng màu xanh lá cây, đuôi màu xanh dương. Chúng ăn côn trùng, nhện và mật hoa.

Chim vàng anh gáy đen sống ở Nam Á, ở đảo Nicobar và Andaman. Chúng ăn chủ yếu là hoa quả và côn trùng.

Chim Trogon mặt nạ. Loài này sống ở những vùng rừng cao nguyên nhiều độ ẩm. Chim đực thường có màu sáng hơn chim cái. Chim cái có một vòng trắng quanh mắt.